Nhật Ký Fucoidan: Ung thư Phổi

Fucoidan Nhật Bản cứu tôi khỏi vực thẳm tuyệt vọng – Tôi đã điều trị ung thư phổi sau khi chẩn đoán chỉ còn 3 tháng để sống. (Anh Isao Makita, nhân viên công ty, 45 tuổi, ở thành phố Inuyama, Aichi, Nhật Bản)

Vào tháng 12 năm ngoái, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và toát mồ hôi khi ngủ. Tối biết có điều gì đó không ổn. Sau tết Dương lịch, tôi nhận được kết quả chuẩn đoán tại phòng khám đa khoa gần công ty tôi rằng tôi có triệu chứng “ung thư phổi cấp tính”. Tôi được khuyên nên tìm cách chữa trị càng sớm càng tốt, nhưng tôi rất lưỡng lự vì sau khi nhập viện thì tôi sẽ không bao giờ có thể xuất việc được nữa. Sau khi vợ tôi trò chuyện với bác sĩ, bà ấy nói, theo lời bác sĩ thì ung thư đã lây lan tới xương và tôi chỉ còn nhiều nhất  là ba tháng để sống.

Bây giờ tôi hổ thẹn khi nói rằng, lúc đó tôi hoàn toàn mất tinh thần bởi tôi có cảm giác mình là một nạn nhân, sau khi chẩn đoán đã mắc bệnh ung thư và tôi cũng bắt đầu thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Tôi thất vọng và không biết phải làm gì. Chúng tôi đã có một cuộc họp gia đình – cuộc họp giữa vợ và tôi, con trai đang trong năm thứ hai của trung học, và tôi – để thảo luận về việc tôi nhập viện điều trị hay sẽ chết ở nhà. Nhưng cuộc họp không đem đến kết quả gì. Hai năm trước, tôi mất chú của tôi vì ung thư phổi và tôi trở nên buồn bã khi nhớ về ngày cuối cùng của ông. Tôi quyết định nhập viện điều trị bằng một chút hi vọng còn lại trong tôi, nhưng vợ tôi không mấy ủng hộ việc này.

Lúc đó, tôi tình cờ học được một điều, được gọi là “cơ hội thứ hai” trên tạp chí, do đó tôi đến bệnh viện của trường đại học để làm thêm xét nghiệm khác. Tôi hy vọng kết quả của bệnh viện trước là không đúng. Tôi đã sẵn sàng đem hết tất cả những gì tôi có để điều trị, nếu vị bác sĩ thứ hai cho biết tôi còn có cơ hội bình  phục.

Tuy nhiên, chẩn đoán ở bệnh viện của trường đại học cũng không mấy khả quan. Họ phát hiện một khối u 0.8 inches ở phổi phải được bao quanh bởi nhiều vùng nhỏ tổn thương ung thư. Bác sĩ cho tôi biết , họ không thể nào loại bỏ chúng chỉ bằng giảu phẫu, và xạ trị sẽ không có tác dụng.

Vợ tôi bí mật hỏi bác sĩ về kết quả chẩn đoán, ở bệnh viện trước đã đoán tôi chỉ còn 3 tháng để sống, có đúng hay không. Câu trả lời từ bệnh viện của trường đại học là “Chúng tôi không chắc”. Họ có vẻ không đồng tình cũng như từ chối trả lời. Cho rằng câu trả lời thật mơ hồ, vợ tôi quyết định rằng tôi phải chiến đấu với ung thư tại nhà. Có lẽ, phụ nữ vốn dĩ rất mạnh mẽ khi đối diện với những trường hợp như thế này.

Triệu chứng bệnh bắt đầu tiến triển nhanh hơn, mỗi ngày mặt tôi càng trở nên tím tái. Tôi bắt đầu cảm nhận được các cơn đau ở ngực, đôi khi xuất hiện những cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, và sau đó những cơn đau đó liên tục hành hạ tôi từng ngày.

Vợ tôi đề nghị tôi nên thử dùng các loại thực phẩm bổ sung dinh dưỡng mà người ta nói có thể giúp điều trị ung thư. Chúng tôi thật sự không biết loại nào hiệu quả nhất, do đó tôi bắt đầu thử loại phổ biến nhất. Tôi sử dụng mỗi loại khoảng một tuần, để xem tình trạng của tôi có cải thiện hay không. Tôi biết, tôi phải uống chúng trong một khoảng thời gian nhưng tôi còn quá ít thời gian. Để tối đa hóa lợi ích của chúng, tôi uống 15-20 viên một lần, 4-5 lần mỗi ngày. Tôi tiêu thụ hết những viên dành cho một tháng rất nhanh chóng.

Lúc đó là ngày 19 tháng 2 trong năm, khi vợ tôi bắt đầu uống Fucoidan, loại sản phẩm mà bà ấy đọc được từ một bài viết trong tạp chí. Tôi bị mất vị giác và cân nặng đang giảm từ 152 chỉ còn 121 Ibs. Tôi bị liệt giường và rất đau đớn mỗi khi nâng cơ thể lên.

Tôi thử uống Fucoidan 10 viên mỗi ngày, 4 lần một ngày. Đó là liều tối đa mà tôi có thể uống. Đến khoảng ngày thứ 4 hoặc sau đó, tôi đã sớm có lại cảm giác.

Đó là cảm giác âm ấm bên trong. Tôi đã thử rất nhiều loại thực phẩm bổ dưỡng trước đó, nhưng đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác như vậy. Một “ý chí sinh tồn” trỗi dậy bên trong tôi.

Tất  nhiên, tôi quyết định tiếp tục uống Fucoidan. Đầu tháng 3, khoảng 2 tuần sau khi uống Fucoidan, tôi để ý khuông mặt tôi đã tươi tỉnh. Nó đã chuyển từ màu đất thành màu hồng nhạt, và tôi có lại vị giác, tuy vẫn chịu đựng những cơn đau buốt, nhưng tôi đã phấn chấn hơn về mặt tinh thần, vì tôi có hi vọng có thể chữa căn bệnh này.

Khoảng cách giữa các cơn đau là thưa dần, vào tháng 3 tôi bắt đầu có thể đi dạo quanh khu tôi ở. Tháng 4 – tháng phải chết theo chuẩn đoán ban đầu, hồi tháng 1 – cơ thể nhanh chóng khỏe mạnh. Tôi còn một cuộc kiểm tra khác ở bệnh viện của trường đại học vào ngày 15 tháng 4.  Tôi được cho biết rằng, khối u giảm đi đáng kể,  khối u đó và những vùng tổn thương di căn không còn nhìn thấy nữa.

Tôi trở lại làm việc vào tháng 5. Tôi cảm thấy thất vọng vì tôi bị chuyển từ bộ phận bán hàng sang bộ phận tổng vụ, nhưng tôi không có ý kiến gì vì tôi đã nghỉ phép hơn 5 tháng. Bỏ qua cách đối xử khắc nghiệt của công ty tôi, tôi cảm thấy rất vui vì ít nhất tôi đã giữ được mạng sống của riêng mình. Tôi sẽ không ép mình làm việc đổ mồ hôi sôi nước mắt như trước nữa. Nhận thức về cuộc sống của tôi đã thay đổi sau khi trải nghiệm của một người sắp chết.

Tôi tiếp tục uống Fucoidan nước vì nỗi sợ ung thư có thể trở lại nếu tôi ngưng hẳn sử dụng. Tôi giảm liều còn 5 viên mỗi ngày, 3 lần một ngày. Tôi đến bệnh viện kiểm tra mỗi tháng 1 lần. Đến tháng 9, khi bác sĩ nói ung thư của tôi hoàn toàn biến mất, hai vợ chồng tôi nhìn nhau với cái nhìn nhẹ nhõm.

Tôi đã cố gắng chống chọi với ung thư, và bây giờ tôi chiến đấu để giành lại chức vụ trong công ty. Tất nhiên, Fucoidan không thể giúp tôi làm việc này, nhưng tôi sẽ cố gắng hết  sức để làm tốt công việc của mình!

  • Chia sẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *