Nhật ký Fucoidan: Ung thư túi mật

Phục hồi từ ung thư túi mật không thể cắt bỏ – Điều đó chứng minh được sức mạnh kì diệu của Fucoidan dạng nước (Chị Yoshiko Imanishi, nhân viên công ty, 55 tuổi, ở thành phố Kumamoto, Kumamoto, Nhật Bản).

Khi sinh nhật lần thứ 50 của tôi mới qua đi, tôi bắt đầu bị vàng da. Khi không có triệu chứng gì khác, do đó tôi đã không đến bệnh viện. Tuy nhiên, tôi lần lượt trải nghiệm những cơn sốt 104 độ. Tôi mất hết vị giác, và bị sụt cân. Tôi bắt đầu bị đau ở bên phải bụng trên. Tôi gắng gượng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ sớm qua đi.

Chồng tôi làm ở phòng quản lí trong bệnh viện. Ông ấy ghét nhìn thấy tôi lui tới chỗ ông ấy làm. Nhưng cơn đau trở nên quá sức chịu đựng, tôi nhờ chồng tôi đưa tôi  đến bệnh viện.

Họ làm siêu âm rồi chẩn đoán tôi vị sỏi mật. Chồng tôi nói, nó là bệnh nhẹ và tôi sẽ dễ chịu hơn trong  khoảng hơn hai tuần. Tôi cũng phần nào an tâm. Nhưng sự thật còn khắc nghiệt hơn nữa. Sau khi cắt mở màng bụng của tôi ra, bác sĩ tìm thấy một khối u ung thư lớn nằm trong túi mật. Đồng thời, khối u đã lây lan sang gan và ống mật.

Bệnh viện chồng tôi làm không đủ trang thiết bị nên họ chuyển tôi sang bệnh viện đa khoa để phẫu thuật.

Ở bệnh viện đa khoa tôi được kiểm tra  chi tiết một lần nữa và kết quả là tôi bị ung thư túi mật, Bác sĩ khuyên tôi nên áp dụng hóa trị và xạ trị, nhưng chồng tôi khăng khăng đòi cho tôi trở về nhà để trị liệu tại gia. Tôi thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra.

Tôi đòi chồng tôi phải giải thích rõ ràng, ông ấy nói tình trạng của tôi rất nghiêm trọng. Các phương pháp đó chỉ có hiệu quả cho ung thư túi mật giai đoạn đầu, còn đối với tình trạng của tôi thì rất khó và hoàn toàn sẽ không tác động bởi xạ trị hay các  loại thuốc. Bác sĩ trong bệnh viện đã từng nói với chồng tôi rằng, ở thời kỳ này thì hóa trị và trị không hiệu quả, nhưng chỉ có hiệu quả đối với tinh thần của bệnh nhân. Cho nên, chồng tôi quyết định từ chối phương pháp trị liệu của bệnh viện và sẽ chăm sóc cho tôi ở nhà.

Tôi đã khóc trong suốt hai ngày. Chồng tôi không cho tôi biết, tôi còn bao nhiêu thời gian, nhưng theo cách nói của ông ấy, tôi có thể đoán, chắc tôi chỉ còn ba hoặc bốn tháng. Tôi nghĩ, tôi đủ may mắn để nhìn được lá thu rơi và có thể sẽ không có cơ hội đón Tết. Chúng tôi không có con cái, nên nếu tôi qua đời sẽ có ít người đau  buồn hơn. Nhưng thật buồn khi tôi ra đi một cách dễ dàng như vậy. Thậm chí, tôi không biết làm gì để chạy chữa.

Một tháng đã trôi qua vô ích. Hy vọng và sức lực của tôi cạn dần trong khi ung thư đang đục khoét trong cơ thể tôi. Chồng tôi cũng không làm gì đặc biệt cả. Cuối tháng tám năm ấy, hầu như cả ngày tôi nằm trên giường. Nhưng một ngày kia, tôi xem chương trình trò chuyện trên TV về Fucoidan Nhật Bản, một chất siêu nhờn được chiết xuất từ tảo nâu Mozuku và lá bào tử tảo nâu nước lạnh Mekabu, có chứa nhiều thành phần hoạt chất tốt cho cơ thể. Tôi nghĩ tôi đã tìm ra câu trả lời. Tôi hy vọng – hầu như bị thuyết phục – rằng Fucoidan có thể chữa lành ung thư của tôi.

Sáng hôm sau, tôi nhờ chồng tôi mua Mozuku và Mekabu. Tôi thất vọng khi chồng tôi về tay không vì chợ đã bán hết. Tôi đã quá tuyệt vọng trong khi chồng tôi nói sẽ tìm Fucoidan trên mạng internet. Và rồi ông ấy tìm thấy  thực phẩm bổ dưỡng chiết xuất từ thành phần hoạt chất siêu nhờn của Mozuku và Mekabu. Chúng tôi đặt mua ngay lập tức. Khi Fucoidan loại viên nang đến với chúng tôi. Tôi mở một viên ra, chúng có mùi rong biển Mozuku. Chúng có chút nhơn nhớt trong miệng tôi. Tôi thầm nghĩ, nếu tôi uống càng nhiều thì hiệu quả càng nhanh. Rồi tôi bắt đầu uống 4 viên một lần, 5 lần mỗi ngày.

Đến ngày thứ mười lăm, mười sáu, tôi bắt đầu cảm nhận những thay đổi có lợi. Trước đó, tôi bị mất hết vị giác, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy đói. Tôi đi cầu đã bình thường trở lại, không như trước đó, tôi phải vào nhà vệ sinh rất nhiều lần và bị tiêu chảy. Chồng tôi nói mặt tôi trông khỏe mạnh hơn, điều đó động viên tôi rất nhiều. Tôi cũng đã có thể bước xuống giường và làm vài việc nhà.

Đến tháng mười, chứng vàng da của tôi  cũng không còn nữa và tôi cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Tôi đã có thể  đi dạo và thậm chí đi mua sắm, nhưng chưa thể mang vác nặng.

Khi tôi đến bệnh viện nơi chồng tôi làm việc tái khám, vào giữa tháng mười một, bác sĩ cho biết bệnh trạng của tôi đã dần dần được cải thiện tốt hơn so với xét nghiệm đầu tiên. Ung thư đã teo nhỏ lại và không còn những vùng tổn thương ung thư ở ống mật và gan nữa. Chồng tôi bất ngờ cũng như tôi.

Đã là ba tháng sau khi tôi uống Fucoidan. Dựa vào mức độ của sự suy giảm, ung thư của tôi sẽ nhanh chóng biến mất. Cảm ơn Fucoidan, tôi đã có thể phục hồi và lùi lại một bước xa cái chết. Tôi thật sự rất vui mừng, vì ngày tôi không còn ung thư sẽ không còn xa nữa.

  • Chia sẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *