Nhật ký Fucoidan: Ung thư Đại trực tràng

10 năm điều trị ung thư đại trực tràngFucoidan nước giúp tôi là người chiến thắng sau cùng (Anh Kinji Seldmoto, nhân viên  công ty, 54 tuổi, ở thành phố Kita – Ku, Tokyo, Nhật Bản.)

Tôi đã chống chọi với ung thư mười năm trước. Tôi muốn chúc mừng bản thân tôi đã đánh một trận hay mà không đầu hàng.

Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1992, khi tôi còn đang làm việc  tại văn phòng của công ty tôi ở Hong Kong. Tôi bị táo bón và cảm thấy có gì đó không ổn trong bụng của tôi, nhưng tôi quá bận rộn để đi đến bệnh viện. Hơn nữa, tôi cũng ngại khi thực hiện xét nghiệm ở bệnh viện địa phương do bất đồng ngôn ngữ giao tiếp. Tôi nghĩ nó đơn giản chỉ là bệnh táo bón. Tuy nhiên, cảm thấy kỳ lạ trong bụng không dứt, thậm chí còn xảy ra thường xuyên. Mỗi lần đi cầu, tôi thường cảm thấy không hoàn toàn thải hết tất cả ra ngoài.

Tháng mười một năm đó, tôi đi cầu ra máu. Nhưng tôi không bị bệnh, tôi đã rất lo sợ. Tôi biết được bác sĩ người Nhật, từ một người bạn giới thiệu và đã tiến hành xét nghiệm với ông ấy. Kết quả cho biết, tôi bị ung thư đại trực tràng.

Bác sĩ đã cắt bỏ khối u và các hạch bạch huyết xung quanh. Ung thư rõ ràng đã lây lan sang hạch bạch huyết, do đó, bác sĩ cho biết có xác suất rất cao về tái phát hoặc di căn và tôi còn ít nhất 20% cơ hội sống lâu hơn năm năm. Tôi ngạc nhiên, bởi sự thẳng thắng của ông ấy, vì bệnh nhân ung thư ở Nhật Bản không bao giờ được biết bệnh trạng của mình.

Tôi trở về Nhật một năm sau đó, nhưng công việc càng trở nên căng thẳng hơn. Năm 1995, tôi phát hiện ung thư đã lây lan sang ruột già và gan, nên tôi phải tiến hành phẫu thuật để loại bỏ chúng. Trong vòng một năm, tôi bị tái phát gan. Lúc đó, tôi đã nói không nên lời khi bác sĩ cho tôi biết về di căn.

Vào thời điểm đó, bác sĩ cho biết, tôi có thể mất mạng trong khoảng thời gian sắp tới Sau hai năm – năm 1998 – khám nghiệm cho thấy có sự tổn thương trong phổi. Ung thư đã di chuyển dần dần vào trung tâm của cơ thể và tôi chuẩn bị chờ chết. Nhưng họ có thể cứu sống tôi một lần nữa bằng cách cắt bỏ một phần phổi trái. Tôi thật sự có rất nhiều may mắn.

Trong suốt quá trình tôi chống chọi với ung thư, tôi đã phải làm phẫu thuật cắt bỏ các tổn thương ung thư nhiều lần vì tôi muốn tránh xa xạ trị và hóa trị bất cứ khi nào có thể. Nếu bác sĩ có thể lấy ung thư ra ngoài, điều đó là tốt nhất. Khi đang nằm viện, tôi thấy bệnh nhân khác ở cùng phòng của tôi đang thực hiện xạ trị và hóa trị. Chỉ cần nhìn họ chịu khổ sở, tôi tự nhủ tôi không bao giờ muồn làm giống như họ. Tôi thầm nghĩ, “nếu tôi được chẩn đoán là ung thư không thể phẫu thuật, có lẽ cuộc đời tôi đã kết thúc.”

Nỗi sợ tồi tệ của tôi cũng đã đến vào tháng bảy năm ngoái, khi bác sĩ tìm thấy ung thư không thể cắt bỏ trong phổi và ruột già của tôi. Tổn thương trong phổi quá gần với tim để có thể giải phẫu, do đó hóa trị là lựa chọn duy nhất còn lại. Tôi có cảm giác cuộc đời tôi đã chấm dứt. Đó là giai đoạn cao điểm, từ khi tôi bị đâm chọc, xét nghiệm, hút máu và cắt mở nhiều lần thì cơ thể của tôi như đã bị chia ra thành từng mảnh.

Sau đó, một trong những cấp dưới của tôi mang cho tôi Kaiko Fucoidan được làm từ Mozuku và Mekabu, chúng được cho rằng có thể điều trị ung thư và không có phản ứng phụ, tôi cười nhạo lời khuyên của anh ấy và nói, có nghe có vẻ quá tốt để cho là đúng. Tuy vậy, tôi trở nên tò mò và quyết định uống thử. Tôi uống 25 – 30 viên mỗi ngày, tùy vào tình trạng của tôi. Tôi bí mật hy vọng rằng tôi không cần phải ở bệnh viện nếu Fucoidan có tác dụng.

Chỉ còn 3 tuần trước khi nhập viện. Mỗi ngày, tôi uống nhiều viên hơn, tôi mong muốn được phục hồi nhanh chóng. Cuối cùng, khi nhập viện, tôi tiến hành xét nghiệm, trước khi giải phẫu thì phát hiện ung thư đã giảm kích thước.

Tôi nói với bác sĩ về Fucoidan, không chút ngần ngại và sau đó xin ông ấy cho tôi về nhà. Bác sĩ tham khảo quyển sách kềnh càng và một vài tư liệu và nói: “Có, có hiệu lực chống ung thư khi thử nghiệm trên động vật, nhưng với cương vị một bác sĩ tôi đặc biệt đề nghị anh ở lại bệnh viện và áp dụng điều trị.”

Tuy vậy, nhưng tôi đã quyết định như vậy. Tôi rời bệnh viện một phần bằng vũ lực, vì hiệu quả tích cực chống ung thư của Fucoidan đã được thấy rõ. Tôi tiếp tục uống Fucoidan và tháng thứ năm tôi hoàn toàn “xóa sạch hóa đơn sức khỏe.” Tôi được chẩn đoán ung thư rất nhiều lần, nhưng lần ấy là lần đầu tiên tôi có thể chữa trị nó mà không cần giải phẫu. Tôi đã rất vui sướng.

Tôi nghĩ tôi có gen ung thư, nhưng tôi có thể đánh bại gen đó duy nhất bằng cách uống Fucoidan. Ung thư có thể sẽ ở lại hoặc lây lan bất cư lúc nào, nhưng tôi không muốn trải qua thử thách này thêm một lần nào nữa. Đây là lý do vì sao tôi tiếp tục uống Fucoidan.

  • Chia sẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *