Nhật ký Fucoidan: Chữa ung thư Gan giai đoạn cuối hiệu quả với Fucoidan

Hoàn toàn  bình phục khi dùng Fucoidan chữa trị ung thư giai đoạn cuối – Fucoidan gây ra cơ chế tự tiêu diệt tế bào ung thư gan. (Ông Saizaburo Tonoyama đã nghỉ hưu, 72 tuổi, ở thành phố Ofunato Iwate, Nhật Bản – Lời khen tặng từ con gái bệnh nhân).

Cha thường xuyên uống rượu rất nhiều. Thuở nhỏ, tôi cũng thường  chứng kiến thói hư tật xấu của ông khi ông say xỉn. Đó chính là lý do tại sao tôi ghét rượu bia. Tôi nhớ lại sự hy sinh cao cả của mẹ tôi, là người đã  luôn chăm sóc cho ông chồng hủ chìm của mình. Tôi nghĩ nguyên nhân chính làm cho mẹ tôi qua đời trước tuổi 50 là do khủng hoảng tinh thần từ người cha ghiền rượu của tôi đã gây ra.

Vì tôi là con một, nên tôi đã đưa cha về sống chung sau khi mẹ tôi qua đời và tôi bắt đầu chăm sóc ông ấy từ đó. Điều may mắn là tôi được sự ủng hộ của chồng mình.

Khả năng tiêu thụ rượu trong cơ thể của cha tôi có dấu hiệu tuột giảm đáng kể, khi ông bắt đầu vào tuổi sáu mươi. Tôi nghĩ chức năng gan của ông đã có vấn đề từ lâu. Kế đến, ông phải chịu đựng căn bệnh viêm gan cấp tính và sau đó nó chuyển sang viêm gan mãn tính. Trong trưởng hợp này, chính cha tôi đã tự chuốc họa vào thân. Mùa hè năm ngoái, cha tôi đã kiểm tra tổng quát ở bệnh viện với kết quả chẩn đoán là ung thư gan.

Bác sĩ thông báo cho cha tôi biết sự thật, ông ấy bị khủng hoảng trầm trọng khi nghe được tin dữ. Sau khi biết được tình trạng bệnh của mình, cha tôi có vẻ suy sụp. Người ta hay bàn bạc về những điều nên hay không nên thông báo cho bệnh nhân ung thư biết về tình trạng của mình, nhưng tôi nghĩ trong trường hợp này bệnh viện không nên thông báo cho cha tôi biết về tình trạng của ông.

Ung thư của cha tôi  đã phát triển trong gan khá lớn, có bốn vùng lây nhiễm lớn với đường kính 0.8-inch và khoảng mười vùng tổn thương nhỏ ở lân cận có đường kính từ 0.1 đến 0.4-inch. Thật sự rất khó khăn để loại bỏ hết ổ dịch ung thư, do đó bác sĩ đã đề nghị cha tôi nhập viện và lập tức tiến hành tiêm ethanol – phương pháp này có thể làm cho hoạt động của tế bào ung thư trở nên yếu dần. Tôi không rõ về việc này, nhưng theo bác sĩ thì qua những tấm phim từ máy siêu âm họ sẽ tiến hành tiêm ethanol vào gan. Sau đó, các ổ lây nhiễm ung thư sẽ từ từ cô đọng lại, rồi tự chết đi.

Thực hiện cuộc giải phẫu này tốn khoảng 5 đến 6 giờ đồng hồ. Tôi cảm thấy yên lòng khi nhìn thấy cha tôi được bình an sau khi mổ, nhưng kết quả cuộc phẫu thuật không thành công trọn vẹn. Bác sĩ cho biết những phần tổn thương nhỏ đã bị triệt tiêu nhưng vùng có đường kính lớn hơn thì vẫn còn tồn tại. Thế là cha tôi được yêu cầu phải tiến hành trị liệu bằng thuốc kháng ung thư.

Tôi đã vào viện hai lần một ngày. Thật ra, tôi không cần vào thăm thường xuyên, vì trong bệnh viện lúc nào cũng có nhiều y tá túc trực và chăm sóc rất chu đáo. Mặc khác, do tôi rất ghét cha tôi, nhưng dù sao đi nữa chúng tôi vẫn là cha con, và tôi không nỡ đối xử lạnh nhạt với ông ấy. Kết quả, tôi bỏ lơi việc nhà. Chồng và con gái tôi gặp tôi mỗi cuối tuần trong bệnh viện, và chúng tôi thường ăn tối tại nhà hàng trên đường về nhà.

Một khi chu kỳ trị liệu bắt đầu, bệnh tình của cha tôi hoàn toàn thay đổi. Cha tôi bị đau dạ dày và cổ họng dễ bị nghẹn. Ông ấy cũng bị rụng tóc. Do quá cố gắng để hoàn tất chu kỳ thứ nhất, ông ấy đã trở nên suy nhược. Tinh thần tôi thì mệt mỏi khi nhìn thấy ông hành hạ do phản ứng phụ.

Vào một tuần nọ, chồng tôi đem về nhà sản phẩm Fucoidan. Ông ấy nói, đây là thực phẩm có lợi cho sức khỏe và cha tôi phải nên dùng chúng để bổ sung sức khỏe. Tôi đưa chúng cho cha tôi, và nghĩ thà có còn hơn không. Fucoidan có dạng viên nan, vì vậy tôi tách đôi vỏ bên ngoài và đổ phần bột bên trong hòa tan với chút nước ấm cho để cha tôi uống để không bị mắc nghẹn. Ông ấy uống rất đều đặn, 3 viên, 3 lần mỗi ngày. Bản thân tôi cũng đã thử qua Fucoidan. Nó có vị mặn mặn như tảo nâu Kombu.

Thật lòng mà nói, tôi không tin rằng Fucoidan sẽ có tác dụng. Tôi đơn giản chỉ hy vọng là chúng sẽ phần nào đem lại lợi ích về tinh thần cho cha tôi.

Chu kỳ thứ hai cũng bắt đầu sau đó. Cha tôi không còn bị rụng tóc nữa, cũng như không còn thấy buồn nôn. Lúc đầu tôi nghĩ cơ thể của cha tôi đã tự thích nghi với thuốc chống ung thư, nhưng dần dần tôi bắt đầu thấy rõ sự khác biệt. Sau một thời gian, cha tôi có lại vị giác và khuôn mặt nhợt nhạt của ông đã trở nên hồng hào.

Tất cả bệnh nhân cùng phòng đều tò mò sự phục hồi nhanh chóng của cha tôi. Các y tá và bác sĩ cũng rất ngạc nhiên về sự cải thiện hiển thị trên biểu đồ.

Khi chồn tôi nói với tôi về sức mạnh của Fucoidan đã thúc đẩy các tế bào ung thư tự tiêu diệt, tôi lập tức biết nguyên nhân tại sao. Fucoidan không những giúp điều trị ung thư của cha tôi, thậm chí những bệnh mà bệnh viện đã bó tay, mà còn ngăn ngừa ảnh hưởng do tác dụng phụ của thuốc chống ung thư.

Một tháng sau khi đến với Fucoidan, cha tôi được xuất viện. Năm tháng đã qua kể từ cuộc chẩn đoán lần đầu tiên. Khoảng cuối tháng mười hai, khi mọi người bắt đầu chuẩn bị đón năm mới. Tổn thương ung thư của cha tôi đã hoàn toàn giảm đi, và chức năng gan cũng đã tốt hơn.

Lúc đó, tôi không nói cho cha tôi biết về sự bình phục của ông ấy. Tôi không muốn ông bắt đầu uống rượu trở lại và cư xử tồi tệ như ông ấy đã từng. Cha tôi tiếp tục uống Fucoidan, nhưng bây giờ ông ấy đã uống nguyên viên. Một cách kỳ lạ, cha tôi cứ uống Fucoidan sau một hoặc hai giờ, trông giống như trẻ con, bỏ một vài mẫu kẹo vào trong miệng.

Tôi nghĩ, ý nghĩa của Fucoidan luôn ở trong cơ thể của cha tôi, cho ông ấy cảm giác an tâm. Gia đình không thể nào hạnh phúc hơn nữa, bởi vì cha tôi không còn là nguyên nhân của những rắc rối, nhưng cha tôi đã bị nghiện, không phải nghiện rượu mà là nghiện Fucoidan.

  • Chia sẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *