Nhật ký Fucoidan: Bệnh bạch cầu

Phục hồi từ bệnh bạch cầu mạn tính sau khi chẩn đoán chỉ còn một năm nữa để sống – Fucoidan cứu sống tôi trong thời khắc quan trọng nhất! (Chị Fuki Omura, đã nghỉ hưu, 42 tuổi, ở thành phố Higashi Kurume, Tokyo, Nhật Bản)

Năm năm trước, tôi phát hiện tôi bị bệnh bạch cầu, một loại ung thư máu. Tôi bị dày vò bởi thiếu máu, chóng mặt và nướu răng hay bị phồng rộp. Thỉnh thoảng tôi còn bị sốt cao và suy nhược. Sau một vài xét nghiệm, bệnh viện chẩn đoán đó là chronic myelogenous leukemia (bạch cầu mạn tính trong tủy xương), nói đơn giản là tế bào ung thư phát triển tủy xương.

Tôi nhập viện và bắt đầu điều trị, tôi được thực hiện hóa trị và interferon. Tuy vậy, bệnh trạng của tôi không hề có chút cải thiện, nó cũng không tồi tệ hơn. Sau một năm điều trị, bác sĩ cho tôi xuất viện về nhà. Mặc dù vậy, năm đó có thể nói là năm có những biến động lớn trong gia đình của tôi. Sự tích tụ nhiều yếu tố khác nhau gây ra sự rạng nứt tình cảm giữa tôi và chồng tôi, và cuối cùng chúng tôi ly hôn. Trong hai đứa con của chúng tôi thì con gái lớn về với tôi. Lúc đó nó mới vào năm đầu đại học. Cả hai chúng tôi đều dọn về nhà ngoại.

Có lẽ, những thay đổi trong cuộc sống hôn nhân ảnh hưởng nhiều đến tình trạng của tôi, vốn đã được ổn định. Một năm sau, vào tháng năm, tôi bị đau buốt ở lá lách và tôi phải nhập viện lần thứ hai.

Lần này, chronic myelogenous leukemia đã trở thành cấp tính. Tôi đã bị mắc phải “blastic crisis” mà bác sĩ đã từng cảnh báo.

Bệnh bạch cầu được xem là ổn định khi nó ở giai đoạn mạn tính. Một khi nó biến tính thành blastic crisis, thì bệnh nhân chỉ còn nhiều nhất, một năm để sống. Đối với những bệnh nhân bị blastic crisis, thì phải tiến hành cấy ghép tủy mới có cơ hội sống sót. Tuy nhiên, trong trường hợp này, họ không tìm thấy loại tủy xương hiến tặng nào phù hợp. Do đó, tôi phải làm trị liệu giảm bớt hoạt tính, có liên quan đến hóa trị để bình thường hóa tình trạng của tủy xương. Nhưng phản ứng phụ của thuốc ảnh hưởng quá mạnh lên chức năng gan của tôi và tôi cũng bị buồn nôn. Tôi cảm thấy như thể mỗi lần điều trị là mỗi lần đưa tôi một bước gần hơn với cái chết.

Sau khoảng ba tháng từ khi bộc phát blastic crisis, con gái tôi đem Fucoidan đến cho tôi. Nó đã bắt đầu đi làm thêm và chỉ có thể đến bệnh viện thăm tôi vào mỗi cuối tuần. Tuy nhiên, hôm đó nó lại đến vào ngày thường. Nó nói, nó tìm thấy Fucoidan ở trên internet, đó là một loại thực phẩm bổ dưỡng.

Không biết đó là gì, tôi tham khảo với bác sĩ về Fucoidan dạng nước. Ông ấy nói: “Một khi con gái của chị đã bỏ công cố gắng tìm kiếm cho chị, thì tại sao chị không thử?” Ông ấy có vẻ cũng tò mò lắm, nhưng tôi thì không nghĩ nó sẽ có tác dụng.

Dù sao đi nữa, lúc đó tôi bắt đầu uống 8 viên, 3 lần một ngày, theo như lời chỉ dẫn của con gái tôi. Từ đó, phản ứng phụ của thuốc hóa trị cũng giảm đi đáng kể. Tôi vui mừng vì đã loại bỏ được những ảnh hưởng của tác dụng phụ, và tôi cũng có thể nói cơ thể tôi cũng có sự cải thiện.

Đầu tháng 9 năm ngoái, bác sĩ ngưng trị liệu giảm bớt hoạt tính và theo dõi sự tiến bộ của tôi. Số lượng tiểu cầu và bạch cầu trung tính đếm được không còn giảm đi nữa mà đã ổn định ở mức bình thường. Tôi còn được cho biết rằng, tế bào sinh huyết trong cơ thể tôi cũng đã có sự khác biệt một cách tích cực. Tôi không biết chuyện gì xảy ra trong cơ thể mình nhưng thức ăn đã trở nên rất ngon.

Bác sĩ dặn tôi không được chủ quan sơ hở. Leukemia, theo lời giải thích của ông ấy, là một căn bệnh nan y sẽ đeo bám người bệnh cho đến cuối đời. Dù sao đi nữa, tôi đã qua được giai đoạn nguy hiểm, khi tôi nghĩ tôi chỉ còn một năm để sống. Tôi nợ Fucoidan vì chúng dẫn tôi trở lại cuộc sống bình thường. Tôi đánh giá cao niềm vui cuộc sống, và trân trọng mỗi khoảnh khắc quý giá đó. Cảm ơn bạn, Fucoidan!

  • Chia sẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *